CHUYỆN CỦA CHIM YẾN

Có 1 lần lâu lắm rồi tôi có gặp người bạn nói ngày xưa ở Khánh Hoà có lần ông trúng thầu để lấy tổ yến…


Sau lần đó ông giải nghệ luôn vì thấy ác độc quá…Ông nói tội lắm em ơi…đôi khi phải vứt trứng yến hay chim non xuống biển để lấy tổ…Chim mẹ bay về quanh quẩn nơi tổ yến đã mất kêu thảm thiết lắm…Nghe ông nói mà tôi ứa nước mắt thương cho chim mẹ…

Câu chuyện ray rức lòng người. Xé gió biển, đôi cánh nhỏ dang rộng hết cỡ, lượn lên mất hút trên không trung rồi bất thần lao xuống hết tốc lực. Chẳng có gì ngăn cản nổi, Yến mẹ lao đầu vào vách đá dựng đứng. Để lại trên vách núi vệt máu tươi uất nghẹn và tiếng kêu khản đặc xé lòng của chim chống…Cảnh tượng đó lặp đi lặp lại trong những ngày vào mùa, mùa mà một loài hân hoan trên sự chết chóc đau thương của một loài khác. Mùa khai thác Tổ Yến. Yến, sống trung thành – chết thuỷ chung. Một đôi Yến khi đã sống cùng nhau là trọn đời trọn kiếp. Khi đã xây tổ ở đâu là vĩnh viễn không dời đi nữa. Tập tính đó giết hại Yến. Người vẫn thầm ngưỡng mộ và tự hỏi: Trong hàng ngàn chim Yến bay rợp biển kia mà vì sao các cặp đôi không bao giờ nhầm lẫn, không đời nào lang chạ? Hàng vạn tổ Yến ken đặc trên vách đá đó mà Yến luôn về đúng nhà của mình. Không bao giờ chiếm tổ chim khác? Rồi người lợi dụng triệt để đặc tính này để dụ Yến, nuôi Yến, lấy tổ Yến và vô tâm nhìn xác Yến…Nếu không may gặp một thợ hái tổ không chuyên hay thiếu kinh nghiệm. Không chừa lại một phần tổ, hoặc lấy đúng chiếc tổ của Yến sắp sinh. Chim mẹ trở về trong tình trạng mất tổ, không chịu nỗi đau đớn vì cơn chuyển dạ. Yến sẽ quẩn và chọn cách gieo mình vào vách núi, chính nơi đã xây mái ấm để quyên sinh.

Đa số chim Yến trống sau đó bay lượn điên cuồng, kêu gào thảm thiết rồi lao thẳng vào đúng chỗ vợ chết. Nên các vệt máu khô buồn in lại trên vách đá lạnh lẽo thường là vệt đôi bên nhau, thậm chí là chồng lên nhau. Nếu không tự tử, chim Yến chống sẽ sống cô độc suốt quảng đời còn lại.
Xưa, kẻ cùng đinh mạt vận mới phải ra nơi heo hút, leo trèo nguy hiểm tìm hái tổ Yến để mong đổi đời. Thường thì khi có chút vốn họ bỏ nghề và ăn năn sám hối. Họ không đời nào muốn con cái tiếp tục cái việc quá sức mạo hiểm, quá sức thất đức. Và đó là lý do không có “nghề lấy tổ Yến gia truyền” là vậy.

Nay, lòng tham con người vô cùng vô tận.

Tạo hoá không ban phát cho ai tất cả. Loài chim hiền hoà xinh đẹp và thuỷ chung đó lại có đôi chân cực ngắn và mềm yếu. Yến dường như không thể đậu trên mặt đất, Yến treo thân trên vách cheo leo lúc đêm về. Còn lại gần như bay suốt, liên tục từ 12-15 giờ mỗi ngày. Săn mồi và ăn trong khi đang bay, ngủ trong lúc bay, thậm chí là “làm chuyện vợ chồng” trên không luôn.
Bù lại, Mẹ Thiên Nhiên dạy Yến cách sinh tồn, mách bảo Yến sống trên cao, làm tổ nơi vách núi thẳng đứng, hẻo lánh và trơn trượt. Hòng tránh loài ăn thịt hiểm ác như rắn hay cú vọ. Có điều, ngay cả thiên nhiên cũng không biết được có loài ăn…tạp còn tàn độc hơn thú dữ. Loài có thể chinh phục bất cứ núi cao vực sâu hiểm trở nào hầu nhét cho đầy lòng tham tanh tưởi. Loài đã làm những cuộc tàn xác đẫm máu mang tên “Yến Sào”.

Yến chống chọi để tồn tại, tạo hoá không đành lòng diệt vong một biểu tượng của tình yêu, tình mẫu tử. Trong thiên nhiên hoang dã, chắc Yến là loài duy nhất được mệnh danh “rút ruột cho con” nhờ đặc tính làm tổ bằng nước dãi. Cả chim mẹ và chim cha cùng nhau xây tổ. Nước dãi kết dính cây cỏ và chính những chiếc lông rứt ra đau đớn thành chiếc tổ kỳ diệu. Con người ranh mãnh khi lấy tổ yến đã cố tình chừa một ít. Yến hồn nhiên xây lại, dãi không đủ cho mùa sinh nên thổ huyết ra xây. Tước lông đến xơ rơ đôi cánh, trơ da thịt trân mình chịu đựng cơn gió biển rít buốt đến xương tuỷ. Cho đến chết đi rồi Yến vẫn không thể hiểu được một số giống người man rợ hoan hỉ gọi đó là “Hồng Yến”…
Cuộc đời loài chim yến hiện nay thật quá thương tâm, vì lòng tham và sự tàn nhẫn của con người chưa từng giảm bớt…Hãy dừng lại việc nuôi yến, bán tổ yến cho đến tiêu thụ các sản phẩm từ chim yến.

Nhân nào quả đấy, nếu mình phá hoại nhà cửa của người ta, chia rẽ gia đình người ta, cướp đoạt cái mà chẳng phải thuộc về mình, ăn nuốt vật phẩm dựa trên máu, nước mắt và sinh mạng của chúng sanh thì tương lai gia đình mình, con cháu mình, và cá nhân mình chẳng lẽ không bị quả báo tương tự hay sao?

Vì vậy: Trước khi làm điều gì, hãy nghĩ đến hậu quả của nó.

STOP EATING BIRD'S NESTS
(The edible sea swift's nests)

Câu chuyện của tin đồn

Người ta nói rằng: ‘Lời nói gió bay’. Nhưng không phải bất cứ chuyện nào cũng như vậy. Lời đã nói ra có thể gây ra một hậu quả nghiêm trọng, ảnh hưởng tới cả tính mạng. Câu chuyện của chú lừa chăm chỉ làm việc nhưng lại bị giết hại sau đây khá là thú vị, sẽ cho chúng ta một bài học đắt giá.


Ảnh minh họa

Chiếc bánh sinh nhật

Cô ơi,
cô bán cho tôi cái bánh nào to to đẹp đẹp, hôm nay là sinh nhật con gái tôi, cô ghi lên dùm tôi là mừng sinh nhật Tuyết Nhung, con tôi học lớp 4, 10 tuổi rồi cô.


Người đang khoác lên mình cái bao ni lông và đang rét run vì lạnh khiến Cô chủ ngước nhìn.

Sau khi ghi xong cô chủ quán nói: con tặng chú cái bánh này, chú mang về cho em.

Ơ, sao lại tặng tôi, tôi và cô đâu quen biết nhau.

Cô chủ tiệm bánh trả lời: con thương chú như thương Ba con vậy, chú cho con gởi bánh này cho em.

Chú có 1 tâm hồn rất đẹp.

Trong cuộc sống, ai cũng muốn được sống 1 cuộc sống đầy đủ, giàu sang. Nhưng mỗi con người là 1 số phận, họ không được quyền lựa chọn nơi mình sẽ được sinh ra, họ ko hề muốn con cái mình cực khổ và luôn dành những gì tốt đẹp nhất cho con mình, lại có những đứa con oán trách Cha Mẹ mình không lo cho mình đầy đủ, không phải họ không lo cho bạn mà nó nằm ngoài khả năng của họ, bạn đâu biết rằng khi bạn nói ra những lời nặng nhẹ trách móc Cha Mẹ mình, đối với họ nó còn đau hơn vết dao cắt vào da thịt họ.

Sau những lần bạn vấp ngã, dù không đứng dậy nổi họ vẫn đến bên cạnh nâng bạn dậy. Họ luôn sẳn sàng hy sinh cuộc đời lẫn mạng sống để bạn được hạnh phúc, vì bạn là con của họ.
Hãy luôn trân trọng Cha Mẹ, bạn nghĩ xem, 1 năm bạn gặp Cha Mẹ được mấy lần, mỗi lần được bao nhiêu phút, Cha Mẹ bạn còn bao nhiêu lần được gặp con họ nữa?

Bị đánh đập vì nghi là ăn cắp nhưng ông bố vẫn ôm khư khư hộp sữa

Nhìn người bố tàn tật bị đánh dã man vẫn ôm khư khư hộp sữa cho đứa con út bị ốm mà ai cũng xót xa. Càng xót hơn khi biết anh bị đánh oan đến bầm dập.

Kể từ ngày vợ bỏ đi theo trai vì chê chồng nghèo lại tàn tật, mình anh Ninh đành bươn chải nuôi 2 con. Sau vụ tai nạn năm đó anh chân anh không còn được nhanh nhẹn như trước nữa, đôi chân đi chấm phải ngày ngày vẫn đạp xe khắp nơi để lượm sắt vụn và buôn đồng nát nhằm kiếm đồng tiền ít ỏi nuôi 2 con.

Những ngày đứa nhỏ khóc ngặt nghèo vì thiếu sữa, anh đành phải chắt nước cơm cho con uống hoặc bế con đến 1 nhà người quen cách đó 1 cây số để xin bú nhờ. Nhìn ngôi nhà nhỏ dột nát nghèo nàn của 3 bố con mà ai cũng thấy xót. Từ ngày vợ bỏ đi chưa 1 lần cô ấy gọi điện về để hỏi han con, nhiều người nói cô ta là người mẹ ‘máu lạnh’. Còn anh, anh không dám trách vợ mà chỉ trách mình quá vô dụng, quá nghèo nàn.

Từ bé anh Ninh đã mồ côi bố mẹ nên anh biết được cảm giác không nơi nương tựa nó khổ sở như thế nào. Vì thế anh luôn quyết tâm nuôi 2 con mà không bỏ rơi chúng cũng chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện đi bước nữa.


(Ảnh minh họa)

Nhiều người thương hoàn cảnh của anh cũng hay qua lại giúp đỡ thậm chí ngỏ lời muốn làm vợ nhưng anh lắc dầu từ chối. Anh mỉm cười hiền rồi nói:

– Tôi lo cho thân mình và 2 con còn không nổi lấy gì lo thêm cho 1 người nữa, lấy tôi rồi đàng ấy chỉ khổ thôi.

Ngày con lớn của anh vào lớp 1, anh Ninh hào hứng vì đã mua được cho bé 1 bộ quần áo mới. Tuy nó không đắt tiền và không được đầy đủ như con của người khác nhưng ít nhất đó cũng là niềm an ủi cho đứa bé con nhà nghèo. Mỗi lần đi học về đi qua mấy cửa hàng bán đồ ăn, con bé lại nuốt nước bọt và hỏi:

– Bố ơi chắc mấy món đó ngon lắm nhỉ?

Anh vừa đạp xe vừa bặm môi:

– Không ngon đâu con.

Con bé nghe xong buồn thiu, cụp mắt lại. Với nó việc được ăn mấy món ngon ngon lạ lạ kia mãi chỉ là điều xa xỉ, không chỉ mỗi nó mà cả bố và em nó cũng vậy.

Bé út của nhà anh giờ cũng đã được hơn 1 tuổi, hôm nào anh gửi được nhà hàng xóm thì anh tranh thủ đi lượm ve chai hoặc đi làm thuê. Ai thuê gì anh làm nấy, miễn có tiền đong gạo cho con và không phạm pháp anh đều làm. Vì các con anh không hề quản ngại khó khăn, vất vả. Đêm nào căn phòng bé nhỏ của 3 bố con cũng đầy ắp tiếng cười.

Mọi chuyện cứ diễn ra như thế cho đến 1 ngày, bé con nhà anh bị ốm. Khi anh đang đi lượm ve chai thì nghe chị hàng xóm gọi nên anh vội về gấp trên đường đi về anh ghé vào mua sữa cho con, nhưng lúc đi được 1 đoạn thì bỗng dưng anh bị 1 thằng bé ăn cắp vu oan là ăn trộm sữa của cửa hàng:

– Cháu… cháu lấy sữa là do chú này bảo. Chú ấy nói nếu cháu không lấy chú ấy sẽ đánh cháu.

Anh nhìn ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì bị người đàn ông cao to lao vào đánh tới tấp:

– Mày dám ăn bảo người ăn cắp đồ của tao à.

– Không tôi… tôi không ăn cắp, xin đừng ấy sữa của con con tôi nó đang bị ốm.

Nhìn anh dù bị đánh vẫn ôm lấy hộp sữa khiến ai đi qua cũng tò mò nhìn vào. Chỉ đến khi bà chủ mới bán sữa cho anh thấy xa xa có ẩu đả chạy đến thì mọi việc mới được sáng tỏ:

– Anh ấy mua sữa chỗ tôi mới ra mà sao anh lại bảo anh ấy ăn cắp của anh. Con người ta đang ốm nặng, tự dưng lại đánh người ta ra nông nỗi này.

– Nhưng thằng… thằng bé kia vừa nói chính hắn ta bảo nó ăn cắp mà.

– Nó bảo gì anh cũng nghe à, anh đánh người vô tội sắp chết đến nơi rồi. Anh có còn là con người không? Đừng thấy người ta nghèo khổ mà khinh thường mà bắt nạt.
i đi ngang cũng chỉ trỏ:

– Đền bù đi, đánh người ta chảy cả máu, đúng là vũ phu không có tính người mà.

Họ đỡ anh dậy, nhìn người cha khắc khổ tàn tật ôm khư khư hộp sữa ai cũng xót. Nhiều người thương quá đi mua cho anh mấy dây sữa rồi bảo:

– Anh không sao chứ, có cần đi bệnh viện không? Anh cầm về cho cháu uống nhé.

– Tôi không sao, tôi không nhận đâu.

– Anh cứ nhận đi.

Gã bặm trợn vừa đánh anh bị chỉ trích nhiều và cũng biết mình sai nên xin lỗi anh rối rít. Họ bảo đưa anh vào bệnh viện nhưng anh từ chối:

– Tôi phải về với con tôi, cảm ơn mọi người.

Nhìn anh đau đớn cầm sữa rồi cố đẩy chiếc xe đạp cà tang đi mà ai cũng thương xót. Về nhà anh ôm con vào lòng:

– Sữa đấy, con uống đi cho khỏe.

Người bố nghèo ấy luôn cố gắng dành những điều tốt nhất cho con. Bố mẹ chúng ta cũng vậy họ đã hết lòng hi sinh cả cuộc đời vì chúng ta. Vậy nên hãy luôn hiếu thảo, biết nói lời cảm ơn và lời yêu thương khi bạn còn có cơ hội.

ThanhHai.Name.Vn tổng hợp

Để Con Đừng Đau

Truyện ngắn Để Con Đừng Đau full



Thế là bọn trai trẻ thống nhất tối ngày mai sẽ cõng hết cha mẹ già đem lên rừng cho chó sói ăn thịt...

***

Joo sinh ra và lớn lên tại một ngôi làng nhỏ. Ngôi làng nằm khuất sâu trong rừng, mỗi lần muốn mua lương thực hay những vật dụng cần thiết mọi người phải đi rất lâu mới tới được thành phố. Vì vậy, lương thực ở đây đều khan hiếm và quý giá.



Nhà Joo nghèo, có một người mẹ già. Bà không đi lại được. Joo ngày ngày lên rừng đốn củi rồi vất vả đem đi bán lấy tiền mua gạo. Ngày này qua tháng nọ, cuộc sống quanh đi quẩn lại chỉ có bấy nhiêu.

Nhà nào ở đây cũng có một người già. Vì người già không có sức lao động, chỉ ngồi một chỗ nên gánh nặng đè cả lên vai người trẻ trong làng, đặc biệt là khi cái đói hoành hành.

Trưởng làng – một người đàn ông sắp ba mươi – nhanh chóng triệu tập một cuộc họp gồm những người trẻ.

- Chúng ta đang rất khó khăn. Ai cũng biết điều này đúng không? Và chúng ta đang phải lao động hết sức mình để mong ngóc đầu lên được, mà hiện vẫn chưa có gì sáng sủa. Thế mà những người già trong gia đình chúng ta chỉ biết ăn và ngồi một chỗ, khiến áp lực của chúng ta càng lớn.

Tất cả im lặng, trưởng làng nói tiếp:

- Nay tôi có một ý thế này. Sớm muộn gì những người già ấy cũng sẽ chết. Vậy thì cớ sao lại làm phiền chúng ta như bây giờ thêm nhiều năm nữa? Hãy cõng tất họ đem bỏ vào rừng. Như vậy là xong. Chúng ta có thể tự do lấy vợ, sinh con hoặc đi nơi khác tìm tương lai.

Một người trong làng đứng dậy nói:

- Nói chí phải! Tôi nhất trí, tôi mệt mỏi quá rồi!

Thế là bọn trai trẻ thống nhất tối ngày mai sẽ cõng hết cha mẹ già đem lên rừng cho chó sói ăn thịt...

Lúc Joo cõng mẹ lên rừng để bỏ bà, bà vẫn không hay biết gì.

- Chúng ta đang đi đâu thế con? – Mẹ Joo tươi cười hỏi anh.

- Con cõng mẹ lên rừng chơi, đã lâu rồi mẹ có ra khỏi nhà đâu!

- Vui thế! – Mẹ Joo mỉm cười.

Trên đường đi, bà không ngừng hát vang. Đến một đoạn rừng, bà giơ tay ra trước bẻ một nhánh cây đang chìa sát mặt Joo...

- Mẹ làm gì thế? – Joo ngạc nhiên hỏi.

- Mẹ bẻ cây, để nó không làm con đau...

hết

Đua đòi

Hôm nay mình làm ca trưa, thấy một cô tầm ngoài 60 tuổi, mặc bộ quần áo cũ kỹ rách nát, đi đôi dép đã đứt quai, nói chung trông cô rất khổ hạnh vào quán mình.


Thấy cô, mình chạy lại hỏi cô mua gì nhưng cô ngập ngừng không chịu nói. Mãi về sau cô mới nói là cô đi mua điện thoại iPhone.



Mình và các nhân viên trong quán thực sự rất bất ngờ, hỏi ra mới biết là cô đi mua điện thoại cho con trai, con trai cô năm nay lên lớp 10 nhưng nhất quyết không chịu đi học nếu không có xe đạp điện với điện thoại đẹp.


- Cô không có tiền mua xe, cô chú có bao nhiêu tiền bao năm dành dụm, cố gắng đi vay mượn để mua cho thằng cu nhà cô cái điện thoại này thôi. Cô thì hàng ngày đạp xe đi lượm ve chai, cũng được dăm chục, hôm nào nhiều cũng được trăm nghìn cháu ạ. Chú nhà cô thì sức khỏe không tốt, thi thoảng có việc người ta thuê gì thì chú làm đấy thôi.

Nghe cô nói, nhìn mắt cô rưng rưng như sắp khóc mà nghẹn cả lòng

- Cô muốn con cô đi học lấy cái chữ để mở mày mở mặt, chứ đời cô chú ít học cũng khổ lắm rồi. Thằng cu nhà cô còn nhỏ nên dại dột lắm, không mua điện thoại cho, nó mà nghỉ học thì cô chú khổ tâm lắm cháu ạ.

Nghe cô nói vậy mà mình cũng thấy đau lòng.

Đúng là ba mẹ thì luôn yêu thương con cái hết mình, luôn muốn dành cho con cái những điều tốt đẹp nhất Chắc cũng chẳng riêng gì bạn trẻ kia, mà cũng rất nhiều bạn trẻ khác cũng vì sĩ diện mà làm khổ ba mẹ, sống không biết mình là ai, nhà nghèo nhưng vẫn thích đàn đú ăn chơi trên mồ hôi nước mắt của ba mẹ không biết trong đầu các bạn ấy có gì nữa. Mong các bạn đừng như cái thằng bất hiếu kia nhá. Cái thể loại đấy có cho đi học cũng chả thành người tử tế đươc...

PS: Thực tế rất nhiều người trong số chúng ta không bao giờ cảm thấy hài lòng với những gì mình đang có, điều tôi không muốn đề cập ở đây là “đứng núi này trông núi nọ”, nó khác hoàn toàn với tinh thần cầu tiến. Đây là hai vấn đề khác nhau. Một bên là không ngừng vươn tới cái tốt đẹp hơn, phát triển hơn, còn một bên là không bao giờ biết hài lòng, trân trọng hiện tại.

Tập cách biết chấp nhận, hài lòng và trân trọng những gì đang có và tận hưởng một cách đơn giản.

Bài do bạn đọc chia sẻ. Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa!